Hình như lúc sáng tôi chưa khóa gas

 Khi mở mắt ra, tôi bất ngờ khi nhìn thấy khuôn mặt một người đàn ông lạ đang nhìn chầm chầm vào mặt tôi, tay cầm bút đèn pin y tế .  – Mình lại nằm mơ à? –  Tôi nghĩ thầm. Rồi người đàn ông đó cười với tôi. Là bác sĩ.

–         Cuối cùng thì con đã tỉnh rồi hả? Mẹ ngã người xuống ôm tôi, nói trong nước mắt.

–         Mẹ…mẹ.

–         Con đừng nói gì cả. Cảm ơn ông trời vì con đã tỉnh lại.

Tôi nhìn thấy anh. Anh đang đứng ở chân giường. Anh từ từ bước lại gần tôi:

–         Anh sai rồi. Anh xin lỗi em.

–         Cậu vẫn chưa về hả? Mẹ tôi nói vẻ khó chịu.

–         Anh ta là ai vậy mẹ? Con thấy anh ta vừa lạ vừa quen.Tôi hỏi.

–         Con ơi…Con không nhớ nó sao? Trí nhớ của con…Vì nó mà con…Mẹ khóc rồi vội chạy ra ngoài tìm bác sĩ.

–         Em thật sự không nhớ anh sao?

–         Anh là ai?

–         Lúc này em không nhớ có lẽ sẽ tốt cho em hơn. Em nghỉ ngơi đi. Anh chỉ muốn nói là anh thật lòng xin lỗi em. Gặp em sau.

Nói xong, anh bước ra ngoài vẻ mặt đầy sự hối lỗi. Trong phòng giờ chỉ còn lại tôi và cô y tá.

Hai tuần sau, tôi xuất viện.

Hai tuần trước…

Tôi có cảm giác bất an. Hình như lúc sáng tôi chưa khóa gas. Tôi cấp tốc chạy về nhà. Xe anh dựng trước nhà.  – Đang giờ làm việc mà sao anh lại ở nhà? –  Tôi bước đến bếp, khóa gas lại. Tôi nghe có tiếng phụ nữ lẫn tiếng anh phát ra từ phòng tôi.  – Không lẽ nào… –

Tim tôi đập mạnh, chân hơi run. Tôi bước lại gần cửa phòng.  – Giọng phụ nữ đó quen quá, tôi có nghe nhầm không vậy? –  Tôi không biết mình nên làm gì đây? Không suy nghĩ nữa, tôi bước tới cửa phòng, đẩy cửa ra.

Hai con người, một là chồng tôi, một là bạn thân tôi đang nằm trên giường của tôi với cơ thể không một mảnh vải che thân. Tôi nhìn họ, quay đi không nói gì, nước mắt giàn giụa lúc nào không hay. Tôi chạy một mạch ra cổng, chạy hết sức bình sinh của mình. Tôi lao ra đường như cơn gió….

Không phải tôi quên anh, tôi chỉ cố gắng quên cái khoảnh khắc đáng sợ đó. Tôi chưa thể đối diện với anh và chưa sẵn sàng tha thứ cho anh. Tôi vẫn còn yêu anh. Tôi đang giả vờ mất trí, là tôi giả vờ đấy.

            Hai năm trước…..

–         Em muốn chúng ta đi chơi xa một chuyến trước ngày tổ chức lễ cưới.

–         Ý kiến hay đó em. Em muốn đi đâu?

–         Ninh Thuận. Em xem trên mạng thấy đồi cát Nam Cương đẹp lắm, nhìn giống sa mạc. Em muốn cảm nhận hết cái nắng, cái gió ở nơi này.

 

 

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *